Điểm đếnReviewThế Giới

Kinh nghiệm du lịch Nam Ninh – Trương Gia Giới – Phượng Hoàng cổ trấn – Hồng Giang cổ thương thành siêu chi tiết

5
(3)

Về cơ bản thì đây là một cung tương đối dễ dàng, các bạn hoàn toàn có thể tự đi mà không cần phải đi tour (theo mình).

Kinh nghiệm du lịch Nam Ninh – Trương Gia Giới – Phượng Hoàng cổ trấn – Hồng Giang cổ thương thành siêu chi tiết

Hướng dẫn đường đi đến Phượng Hoàng Cổ Trấn
Du lịch Phượng Hoàng Cổ Trấn – điểm đến không thể bỏ qua
Có gì vui ở Phượng Hoàng Cổ Trấn?
Check in Thành Cổ Lệ Giang – tiên cảnh của Trung Quốc
Hướng dẫn đường đến Lệ Giang cổ trấn – cổ trấn đẹp nhất Trung Quốc
Thành cổ Lệ Giang – điểm đến không thể bỏ qua khi du lịch Trung Quốc

LỊCH TRÌNH CƠ BẢN:

– Ngày 1: 21h20 lên tàu ở ga Gia Lâm
– Ngày 2: Đến Nam Ninh vào 10h trưa, thuê phòng nghỉ ngơi và thăm thú Nam Ninh. Lên tàu đi Trương Gia Giới lúc 17h10.
– Ngày 3: Đến Trương Gia Giới lúc 8h sáng, tìm đường ra khách sạn sau đó buổi chiều đi Thiên Môn Sơn.
– Ngày 4: Trời mưa nên đoàn mình không đi Vũ Lăng Nguyên… mà chỉ chọn tham quan cây cầu kính dài nhất và cao nhất thế giới mới được khánh thành vào tháng 8/2016. Sau đó về khách sạn và đi dạo loanh quanh.
– Ngày 5: Bắt xe bus ra bến xe, mua vé đi Phượng Hoàng cổ trấn lúc 8h30. 15h chiều đến Phượng Hoàng cổ trấn
– Ngày 6 – 7: Tham quan Phượng Hoàng cổ trấn
– Ngày 7: Lên xe đã thuê từ trước đi Hồng Giang cổ thương thành. Trên đường đi rẽ vào Hoài Hóa mua trước vé tàu Hoài Hóa- Nam Ninh ngày hôm sau. Sau đó đi thẳng về Hồng Giang cổ thương thành. Quãng đường khoảng 200km mất 4 tiếng đi đường.
– Ngày 8: Dạo chơi ở Hồng Giang, đến chiều thuê xe về lại Hoài Hóa để 21h tối lên tàu về Nam Ninh
– Ngày 9: Đến Nam Ninh lúc 9h sáng, lại thuê phòng để đồ và đi mua sắm tại Nam Ninh để 17h chiều ra ga về Gia Lâm
– Ngày 10: Có mặt tại ga Gia Lâm lúc 6h sáng, kết thúc chuyến đi.

Chuyến đi của mình bắt đầu từ việc mua vé chiều Gia Lâm – Nam Ninh chuyến 21h20 (không bán khứ hồi) tại ga Gia Lâm. Nên mua theo nhóm 6 người để được giảm giá 25%. Đoàn mình đi mua vé sau khi giảm giá còn 568k/vé. Tàu liên vận chỉ có một chuyến khởi hành lúc 21h20, khi lên tàu sẽ có nhân viên thu lại vé giấy của bạn và đưa vé cứng. Tàu sạch sẽ lịch sự, có khoang riêng gồm 4 giường. Tàu đi khá chậm, khoảng 1h sáng sẽ đến ga Đồng Đăng để làm thủ tục xuất cảnh. Lúc này bạn sẽ phải mang toàn bộ hành lý xuống để kiểm tra và đóng dấu xuất cảnh. Thủ tục bên phía Việt Nam rất lâu và mất đến hơn 1 tiếng đồng hồ ở đây. Sau đó lại lếch thếch xách vali lên tàu..ngủ tiếp. Mơ màng đến khoảng 3h sáng lại tiếp tục công cuộc vác vali xuống ga Bằng Tường làm thủ tục nhập cảnh. Bên nước bạn kiểm tra hành lý gắt gao hơn, mình còn bị mở vali ra để khám nhưng bù lại thủ tục nhập cảnh lại làm nhanh hơn. Các bạn nhớ mang theo bút để điền tờ khai nhập cảnh nhé. Tàu sẽ dừng ở đây khoảng 2 tiếng mới đi tiếp và đến Nam Ninh lúc 10h sáng.

Khi đến Nam Ninh, nhìn thẳng từ lối ra ga tàu sang bên kia đường bạn sẽ nhìn thấy khách sạn Ying Bin hotel cho nghỉ theo giờ. Đoàn mình thuê hai phòng giá 140 tệ. Bạn nên thuê phòng để cất đồ đạc, nghỉ ngơi tắm rửa, hoặc thích thì đi chơi loanh quanh đến gần giờ tàu chạy thì lấy đồ sẽ tiện hơn rất nhiều. Còn nếu không có nhu cầu tắm rửa thì bạn có thể gửi hành lý ở ga, 10 tệ/vali. 

Nam Ninh thì khá là sầm uất. Con đường lớn nhìn thẳng từ ga sang chính là trục đường mua sắm chính của thành phố luôn. Cuối đường sẽ nhìn thấy H&M, Uniqlo. Có cả Zara mà hết tiền nên cũng không ra làm gì cho đau lòng. Ngoài ra nên mua vali nếu có nhu cầu nhé. Kiểu vali màu bạc sang chảnh na ná Rimowa cỡ nhỏ chỉ 200 tệ nhưng dùng cũng ok lắm. Có thể rẽ vào các chợ bán buôn trên trục đường này luôn để mua tất, khăn… về làm quà. Nhớ là mua cái gì cũng phải mặc cả nhé, cứ mặc cả khoảng 30-40% thôi ở đây họ biết mình là người Việt Nam sang mua lẻ nên không giảm nhiều quá đâu.

Đi qua hàng mít này thấy ngon quá đây này mà hồi đó vẫn hơi sợ sợ Trung Quốc nên không dám ăn. Giờ mà cho quay lại xem, nửa quả là ít

Do vé của đoàn mình là vé online nên cần phải ra ga để đổi thành vé giấy. Công cuộc đổi vé cũng tốn kha khá thời gian nên các bạn cần ra ga sớm một chút. Cũng tại cổng soát hành lý vào ga Nam Ninh, mình đã bị thu mất chai xịt tóc  Các bạn nhớ đừng mang mấy chai xịt tóc xịt dưỡng này nọ trên 100ml nhé, sẽ bị tịch thu hết đấy. Lúc đi vào sân ga sẽ thấy một hàng người xếp hàng dài dằng dặc, dĩ nhiên là bạn có thể đứng xếp hàng tùy thích, nhưng nếu không thích thì bạn hãy tìm mấy bác mặc áo đỏ đứng ở ga. Họ sẽ dẫn bạn qua cửa nhân viên để vào thẳng trong ga tàu một cách nhanh chóng với giá khoảng 10 tệ/người. Đoàn mình 6 người mặc cả xuống 50 tệ. Sau khi lên tàu yên vị thì bắt đầu lôi mỳ ra ăn. Tàu Trung Quốc cái gì thì không có chứ nước sôi thì rất sẵn. Cái cảm giác ngồi tàu xong mỗi đứa ôm một hộp mỳ xì xụp nó mới ngon làm sao…

Từ Nam Ninh đi Trương Gia Giới mình nằm ở khoang 6 người, không có cửa. Tàu của các bạn Trung Quốc đi rất nhanh và không hề rung lắc gì cả, tuy nhiên rất lộn xộn và bẩn. Lý do vì tàu là phương tiện di chuyển của phần lớn người dân Trung Quốc, nhiều người không có ý thức nên bày bừa và khạc nhổ luôn ra sàn tàu. Các bạn nhớ mua đồ ăn mang theo, quanh ga bán rất nhiều vì trên tàu không bán đồ ăn đâu nhé. Trên tàu có sẵn nước nóng nên bạn có thể mua mỳ hộp giá 5 tệ ăn kèm với xúc xích cũng được lắm. Tàu chạy nhanh nên quãng đường cả nghìn km chỉ mất có 14 tiếng, và khoảng 9h sáng hôm sau các bạn sẽ có mặt tại Trương Gia Giới.

Đoàn mình đến Thiên Môn Sơn đúng hôm trời mù sương nên chẳng nhìn thấy được núi non chi hết nên hơi thất vọng. Giá vé là 261 tệ và bạn có 3 lựa chọn để lên núi : West line, Middle line, East line. Lưu ý là lượng khách xếp hàng lên thang máy rất rất đông, bạn nên căn thời gian đến trước mua vé xếp hàng khoảng 1-2 tiếng cho chắc.

Đoàn mình chọn West line đi chỉ tốn 2-3h tản bộ, đường khá ngắn và phù hợp đi trong một buổi chiều. Bạn sẽ lên bằng cáp treo, xuống bằng xe bus, có đi qua cầu kính giá 5 tệ/lần, đi thang máy ngầm trong núi xuống Cổng Trời.

Trên núi có bán đồ ăn vặt kiểu xúc xích, nước ngọt… nên cũng không lo đói đâu. Cảnh sắc trên núi rất đẹp dù bị sương mù khá dày. Cầu kính thì nói thật là không sợ lắm vì hơi nước nhiều nên không nhìn được xuống dưới. Nếu các bạn đi vào ngày trời nắng chắc sẽ đẹp hơn nhiều. 

Chiếc cầu thang ngầm dài nhất trong cuộc đời mà tôi từng đi…

Cổng Trời là một trong những kỳ quan đặc biệt của Thiên Môn Sơn. Nơi đây có một lỗ lớn ở giữa núi, dễ dàng liên tưởng đến cánh cửa khổng lồ dẫn đến bầu trời. Đê lên được tới cổng trời, du khách phải leo qua 99 bậc thang. Thấy bảo đôi nào yêu nhau mà đứng từ trên này nhảy xuống, sẽ được bên nhau trọn đời đấy các bạn

Đây là cây cầu đáy kính cao và dài nhất thế giới ở công viên quốc gia Trương Gia Giới, Hồ Nam, Trung Quốc mở cửa đón khách vào tháng 8/2016, do kiến trúc sư người Israel Haim Dotan thiết kế. Cây cầu dài khoảng 430m, nằm trên độ cao 300m, vắt qua hai ngọn núi của Trương Gia Giới, bên dưới là vực thẳm. Do hôm đấy trời mưa nên đoàn mình không đi được các điểm khác mà chọn tập trung vào đây. Giá vé vào riêng cầu kính là khoảng 200 tệ. Và điều dở hơi nhất mà mình trải qua đó là không được mang máy ảnh vào trong . Lúc qua cửa soát hành lý để vào cầu kính, mình bị giữ lại với lý do cầm máy ảnh hơi hơi xịn, và balo quá to. Thế là phải lếch thếch quay lại gửi balo và máy ảnh một cách khó hiểu. Vào trong thì thấy cầu kính rất hoành tráng, nhưng vì quá to và chắc chắn nên cũng không cảm thấy sợ lắm. Trên bề mặt cầu là các tấm kính vuông trong suốt, để khách tham quan đi qua. Nói chung cũng nên đi cho biết, còn đối với cá nhân mình không cảm thấy hứng thú lắm, nhất là sau cái vụ thu máy ảnh

Ăn có bát mỳ mà tưng kia ớt thì hiểu vấn đề rồi đấy…

Đây là bến xe để mua vé đi Phượng Hoàng cổ trấn. Hồi mình đi, chọn chuyến 8h30 sáng mà gần 2h chiều mới đến nơi. Trên xe bạn sẽ được nghe hướng dẫn viên của họ giới thiệu về Phượng Hoàng cổ trấn các thứ các thứ BẰNG TIẾNG TRUNG suốt 1 tiếng đồng hồ…

Trước khi biết tới Lệ Giang, Shangrila hay Tân Cương thì Phượng Hoàng Cổ Trấn chính là địa điểm gần như duy nhất ở Trung Quốc mà bất cứ bạn trẻ nào cũng muốn ghé qua, trong đó có mình.

Phượng Hoàng là tên một cổ trấn 1.300 tuổi nằm tại huyện Phượng Hoàng, phía tây tỉnh Hồ Nam (Trung Quốc). Với bề dày lịch sử và văn hoá cùng phong cảnh hữu tình, cổ trấn trở thành địa điểm du lịch vô cùng nổi tiếng, thu hút hàng triệu lượt du khách đến thăm quan.

Trong cái se se lạnh của một chiều mưa tháng 11, cổ trấn hiện ra trước mắt mình với những mái nhà cổ kính xưa cũ, chiếc cầu Hồng Kiều cong cong bắc ngang con sông Đà Giang uyển chuyển đã nhuốm màu thời gian, rồi những chiếc cầu gỗ, những dãy nhà san sát nhau dọc bờ sông, tất cả hiện ra đúng như trong các trang truyện võ hiệp Kim Dung mình đọc từ bé.

Theo lịch sử ghi lại, Phượng Hoàng Cổ Trấn thuộc châu tự trị dân tộc Thổ Gia và dân tộc Miêu Tương Tây, phía Tây tỉnh Hồ Nam. Đây là nơi sinh sống của nhiều thế hệ người Miêu, người Thổ Gia và người Hán. Trải qua bao thăng trầm của lịch sử, nơi đây vẫn giữ được vẹn nguyên nét đẹp hoài cổ và bình dị, tách biệt hẳn với sự phát triển chóng mặt của một Trung Quốc hiện đại và náo nhiệt.

Điểm thu hút khách du lịch khi đến với Phượng Hoàng cổ trấn chính là nét kiến trúc độc đáo, do người Miêu và người Hán xây dựng từ năm 1644 thời nhà Thanh. Những ngôi nhà rêu phong với mái ngói âm dương được xây dựng bên sườn núi, men theo dòng Đà Giang trong xanh tạo nên một bức tranh hài hoà với gam màu tĩnh lặng, mộc mạc và dung dị.

Đoạn bờ sông của cổ trấn chưa đầy một km nhưng có đến 10 cây cầu với nhiều chất liệu khác nhau như gỗ, đá, gạch… Đặc biệt hơn cả là cầu Hồng Kiều duyên dáng được thiết kế theo phong cách “Phượng Hoàng” đặc trưng của cổ trấn, với đầu mái ngói cong vút như những cánh phượng hoàng kiêu hãnh.

Đến Phượng Hoàng cổ trấn bọn mình ở hai khách sạn. Lý do là khách sạn ban đầu một chị trong đoàn đặt qua booking ở quá xa trung tâm cổ trấn, đi lại hơi bất tiện, đồng thời giá phòng cũng cao (188 tệ/phòng). Nên hôm sau bọn mình quyết định đi tìm khách sạn ở khu trung tâm cho tiện. Cuối cùng cũng tìm được một khách sạn ở ngay chân cầu Hồng Kiểu, ngõ đối diện với KFC giá chỉ 150 tệ/phòng.

Đến Phượng Hoàng cổ trấn, bạn nên chịu khó dậy sớm, tầm 5 rưỡi sáng. Sau đó bạn có thể đi ra sông để xem những người phụ nữ dân tộc Miêu giặt quần áo buổi sớm bằng chày. Dù cuộc sống có hiện đại đến mấy, người dân tộc Miêu cư trú ở đây từ bao đời nay vẫn kiên trì với những nét truyền thống của mình, cũng khá thú vị.

Sau đó bạn có thể đi lên con đường ở phía trên cao, nhìn ngắm nhịp sống ngày thường ở nơi đây, khi vắng bóng khách du lịch. Những ông cụ tập dưỡng sinh, người lớn đưa trẻ con đi học, phụ nữ đi chợ sớm…

Điều mình cảm thấy đáng giá nhất sau mỗi chuyến đi có lẽ là những giây phút này, giây phút được hoà mình vào mỗi nơi mình đến, và có lẽ trong một khoảnh khắc, bạn thấy mình như trở thành một phần ở nơi đó.

Buổi chiều bạn có thể đi dạo quanh cổ trấn, ra chỗ mấy câu cầu gỗ ở sông để chụp hình cũng khá đẹp. Đây là khoảng thời gian tuyệt vời để ngắm mặt trời lặn, đợi ánh mặt trời tắt dần, và cổ trấn lên đèn.

Buổi tối cổ trấn có khá nhiều bar, pub sôi động trình diễn nhạc sống. Bạn vào đó uống cocktail, nếu muốn họ hát bài theo yêu cầu thì 50 tệ một bài. Nói chung cổ trấn cũng khá bé, nên chắc chỉ một buổi là bạn đi hết rồi.

Tóm lại, nếu bạn mong chờ một cổ trấn yên bình và cổ kính thì không nên hy vọng nhiều. Bởi sự thương mại hóa đã len vào từng ngóc ngách nhỏ của cổ trấn, với các hàng quán lưu niệm, bar, nhạc sống sập sình… Hơn thế cùng sự truyền thông quảng cáo hiện nay, mỗi ngày nơi đây đón hàng ngàn lượt khách từ sáng đến tối mịt, hầu như chẳng có giây phút nào vắng lặng. Tuy nhiên với mình, Phượng Hoàng vẫn rất đẹp, rất đáng yêu bởi con người ở đây cực kì thân thiện và gần gũi, cảnh quan dù náo nhiệt nhưng được gìn giữ bảo tồn hết sức cẩn thận. Đây xứng đáng là một điểm tham quan mà bạn không nên bỏ qua khi đến Trung Quốc.

Tất nhiên rồi, tâm hồn ăn uống như mình thì đặt chân đến đây cái là phải đi thám thính chỗ ăn ngay. Tuy nhiên tin buồn là cả vùng Hồ Nam của Trung Quốc này, đồ ăn đều siêu mặn, siêu cay, siêu dầu mỡ các bạn ạ. Trương Gia Giới cũng thế, mà Phượng Hoàng Cổ Trấn cũng vậy. Tuy nhiên, vì ham hố nên cũng chịu khó thử gần hết các món ở đây rồi. Tiêu biểu có lẩu cá cay nhé. Hầu như các nhà hàng bên sông đều phục vụ món này, bạn cứ vào chỉ menu là họ hiểu nhé. Ở Phượng Hoàng Cổ Trấn, người ta lại ăn lẩu cùng với cơm trắng chứ không phải mỳ hay bún. Mình nghĩ món ăn sẽ ngon hơn nếu bạn gọi thêm một phần rau xào ăn kèm.

Món thứ hai mà mình muốn giới thiệu cho các bạn là đậu phụ thối. Món này nổi tiếng đến mức bạn cứ ra phố ở đây là ngửi thấy mùi này thoang thoảng trong gió rồi.. Đậu phụ ở Hồ Nam được ủ lâu hơn nơi khác, những 15 ngày. Đậu phụ sau đó được chiên giòn, rồi cho thêm dầu mè và sốt tương ớt. Dù mùi hơi ghê nhưng ăn cũng không đến nỗi, nên thử.

Phượng Hoàng Cổ Trấn còn có bánh tép giòn giòn làm từ tép tươi vớt dưới sông Đà Giang, trộn cùng bột và trứng, rắc thêm ít hành, nói chung ăn cũng vui mồm.

Đồ ăn Hồ Nam nói chung cực cay và mặn, đồng thời dân Trung Quốc họ ăn nhiều dầu mỡ và rất ít ăn rau. Trong mấy ngày đi chơi đoàn mình cũng khốn khổ chuyện ăn uống nhiều nhiều. Có bữa ngon, cũng có bữa mặn chat hoặc cay xè không nuốt nổi, đã vậy còn không có rau. Vậy nên trước khi gọi bất cứ món ăn nào, bạn nhớ dặn họ là không ăn được cay và mặn để họ gia giảm nhé.

– Buổi tối nếu đói có thể đi ăn đồ nướng chỗ cầu Hồng Kiều đi lên một chút, hai người gọi đồ cũng hết tầm 60 tệ, kiểu cánh gà, rau cải thảo, nấm hương, thịt bò, thịt lợn …
– Ăn nhậu hãy gọi bia Tsingtao nhé, uống vừa ngon vừa nhẹ ok lắm.
– Ăn sáng thì có mỳ bò hoặc bánh bao, bánh màn thầu… Nói chung cứ thấy quán nào đông thì rẽ vào không sao đâu, cùng lắm là đau bụng thôi

Ở Phượng Hoàng cổ trấn bạn có thể mua mấy thứ này về làm quà hoặc dùng:
+ Thịt khô, lạp xường khô: Bán rất nhiều, kể cả gánh hàng rong hay trong cửa tiệm bao bì các kiểu. Giá đâu khoảng 45-50 tệ một gói thì phải. Mua về thái ra uống bia cũng rất hay.
+ Hài thêu: Cái này có vẻ rất được các chị em mê mệt. Kết quả là ngoài mua cho bản thân, em phải vác thêm về gần 20 đôi do nhiều người nhờ mua hộ quá :’( Giá cả tùy loại dao động từ 200k-300k. Có cả đế cao và đế thấp, buộc dây và không buộc dây nhé.
+ Ngoài ra còn có kiwi sấy khô 25 tệ, kẹo kéo tẩm gừng 10 tệ/gói mua về ăn vặt cũng ok nhé

Ban đầu nhóm mình thuê xe 7 chỗ giá 550 tệ chỉ đi đến Hồng Giang thị, dự định hôm sau mới từ Hồng Giang thị đi bus về Hồng Giang cổ thương thành. Xe lên đường lúc 12h30 trưa, có dừng lại ga Hoài Hóa để mua vé tàu Hoài Hóa-Nam Ninh vào hôm sau ( mua chuyến 21h tối cho thong thả đừng mua sớm quá làm gì). Nhưng sau một hồi lạc đường các kiểu thì quyết định bảo lái xe chở thẳng đến Hồng Giang cổ thành luôn. Cuối cùng trong cái rủi lại có cái may, vừa thuê được khách sạn tốt, vừa không mất thời gian sáng hôm sau di chuyển. Quãng đường 200km từ Phượng Hoàng cổ trấn đến Hồng Giang cổ thành mất khoảng 3-4 tiếng nhé.

Đến Hồng Giang, cả nhóm tìm được một khách sạn ở ngay đầu đường XinMin Rd. Ở đây rất tiện vì cuối đường là lối vào khu vực cổ thành, nên chỉ đi bộ khoảng 10 phút là đến nơi. Khách sạn đẹp đẽ sang chảnh cũng chỉ có giá 100 tệ/phòng.

Một chuyên gia lịch sử Trung Quốc từng nói: “Không đến Bắc Kinh thì không thể biết được vẻ đẹp kiến trúc cổ kính Trung Hoa. Không đến Tây An thì không lĩnh hội được tinh túy văn hóa lịch sử Trung Hoa. Không đến Hồng Giang sẽ không cảm nhận được sự huy hoàng của văn minh thương nghiệp của người Trung Hoa xưa”.

So với Trương Gia Giới hay Phượng Hoàng cổ trấn, Hồng Giang cổ thành vẫn là một địa điểm du lịch còn mới mẻ với khách du lịch Việt Nam. Chỉ cách Phượng Hoàng cổ trấn khoảng hai tiếng đi xe, Hồng Giang hấp dẫn bởi những dãy phố cổ kính được xây dựng từ thời nhà Minh –Thanh, với những ngôi nhà gỗ mang đậm nét kiến trúc Trung Hoa cổ xưa. Khi lạc vào đây, bạn sẽ có cảm giác thời gian ngược trở lại, đưa mình về những năm tháng xa xưa mà trong phim cổ trang Trung Quốc hay chiếu vậy

Hồng Giang cổ thương thành hiện nay thuộc khu Hồng Giang, thành phố Hoài Hóa, tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc. Nơi đây từng là trung tâm kinh tế, quân sự, tôn giáo, văn hóa của vùng Tương Tây thời Minh – Thanh.

Kiến trúc của Hồng Giang cổ thương thành gồm các tòa nhà xây dựng từ nguồn vật liệu tự nhiên như gạch, đá và gỗ, có tường cao bao bọc kín kẽ và diện tích bên trong rất rộng, mái lợp ngói chồng, bao gồm hai hoặc ba tầng nhà bằng gỗ với một sân trong trung tâm.

Những ngôi nhà mặc dù đã trải qua nhiều năm mưa gió nhưng vẫn giữ được những gì vốn có và gợi nhớ sâu sắc về lối sống xa hoa của các thương gia giàu có thời xưa.

Khu thành cổ được bao bọc bởi 3 dãy phố chính, tất cả các tòa nhà đều được xây dựng khéo léo dựa trên địa hình khu vực, trên sườn núi, trong một con phố dài hay dọc theo bờ sông.

Mình nghĩ mọi người sẽ càng yêu nơi đây qua từng bước chân không vội vã, tản bộ không màng thời gian, không đích đến với những con đường hẻm quanh co, hít đầy bầu không khí trong lành.

“…..Ngàn năm phong vũ trôi qua, phù hoa vẫn còn lẩn quất quanh thương thành. Cảnh vật gợi hương sắc cổ xưa tình cờ trùng với bức tranh “Thanh Minh thượng hà đồ” in trên thanh thủy tinh chặn giấy tôi mua cho bố trong một quầy lưu niệm ở Phượng Hoàng để trong balô – bức tranh với cảnh tàu thuyền qua lại mua bán tấp nập nhộn nhịp no đủ, bên nào sông Nguyên, bên nào sông Vu?”

“….Nhớ Hồng Giang hơn, phải chăng là vì sự yếu mềm đàn bà phù suy không phù thịnh, thấy cái gì nhỏ bé cũ kỹ chậm chạp đều mủi lòng thương…”

Ở Hồng Giang, thanh niên trẻ tuổi hầu như đã lên thành phố lập nghiệp, chỉ còn những người già ở lại, chậm rãi đếm từng ngày trôi qua…

LƯU Ý CHUNG:

1. Visa Trung Quốc:

Bạn có thể tự xin với giá 60$ hoặc xin qua dịch vụ. Dịch vụ làm visa Trung Quốc hiện nay rẻ nhất Vịnh Bắc Bộ theo mình biết là làm ở Nam Thanh, giá chỉ 80$ cho visa loại du lịch 3 tháng nhập cảnh 1 lần. Nếu lười xếp hàng và chuẩn bị hồ sơ ở Đại sứ quán, thì bạn chỉ cần hộ chiếu còn hạn 6 tháng, 2 ảnh 4*6, photo chứng minh thư nhân dân hoặc thẻ căn cước (với những ai đã đi nước ngoài), bổ sung thêm hộ khẩu photo và đơn xin nghỉ phép có dấu đỏ của công ty hoặc đơn vị công tác (với những ai hộ chiếu trắng) và gửi đến địa chỉ số 51 phố Đào Duy Từ (Hà Nội) là yên tâm đợi lấy visa thôi. Theo mình nếu bạn ở Hà Nội thì nên thử tự đi xin visa vì nó cũng dễ dàng, còn nếu bạn ở tỉnh khác (như mình) thì nên gửi qua dịch vụ cho đỡ mất công mất việc. Thời gian xin visa qua dịch vụ khoảng 3 tuần tuỳ thời điểm. 

2. Thời điểm lên đường:

Trung Quốc nói chung và Phượng Hoàng cổ trấn nói riêng theo mình thích hợp nhất là đi vào mùa thu, từ tháng 9 đến tháng 11 vì khí hậu mát mẻ, cảnh cũng đẹp hơn nhờ lá vàng lá đỏ. Tuy nhiên bạn nên tránh nửa đầu tháng 10 từ ngày 1-10 đến khoảng 15-10 vì dịp này là lễ Quốc khánh của Trung Quốc, bạn không chen nổi mà đi đâu. Hơn nữa trước và sau dịp này giá cả dịch vụ đều tăng, rồi vé tàu xe hay chỗ nghĩ đều khan hiếm nên đừng dại gì mà đâm đầu vào. Như mình thì mình lui hẳn xuống tháng 11 để đi cho nó vắng vẻ êm đềm. 

3. Đi lại thế nào:

Nhiều người ngại đi Trung Quốc bên cạnh việc người dân ở đây không nói tiếng Anh, thì còn lý do khác về vấn đề đặt vé tàu xe, vé máy bay do trước đây muốn mua phải nhờ người ở Trung Quốc mua hộ… Tuy nhiên hiện nay đã có trang web thần thánh Trip.com, nơi bạn hoàn toàn có thể book trước vé tàu, vé máy bay nội địa Trung Quốc với giao diện tiếng Việt, thanh toán qua thẻ Visa hoặc Master siêu tiện lợi. Để biết tất tật về cách đặt vé qua Trip.com xin mời Google.

Nhớ lưu ý vấn đề điền tên nếu không muốn vất vé đi mua lại. Kinh nghiệm là dù đi đâu, cao điểm hay thấp điểm cũng luôn book trước mọi thứ có thể để đảm bảo lịch trình được như ý và không phát sinh những chuyện không mong muốn. Đừng bao giờ có ý nghĩ thôi đến nơi rồi tính nhé bạn ơi thời đại 4.0 rồi.

4. Tiền nong:

Nên đổi hết tiền mặt ở nhà và mang theo, vì bên Trung Quốc bạn không có chỗ đổi tiền đâu. Chỗ đổi tiền quốc dân thì cứ ra Quốc Trinh ở Hà Trung cho tỉ giá tốt nhất. Đổi bao nhiêu thì tuỳ vào cách chi tiêu và lịch trình của bạn. Nhưng theo mình bạn nếu thanh toán trước được cái gì ví dụ vé tàu xe, khách sạn… thì bạn nên thanh toán luôn lúc ở nhà để đỡ phải mang nhiều tiền theo. 

5. Sim 4G:

Hiện nay việc vào mạng internet tại Trung Quốc không còn là vấn đề nữa rồi. Các bạn nên mua sim từ Việt Nam lắp vào là có thể vào Facebook thoải mái mà không cần dùng các apps hỗ trợ. Chỗ mua sim xin mời Google…

6. Chuẩn bị sức khoẻ:

Những bạn có tiền sử say tàu say xe, sức khỏe yếu kém thì không nên đi đường bộ… Hồi mình đi thì chưa có chuyến bay đến Trương Gia Giới hay Phượng Hoàng cổ trấn, nên gần như bắt buộc phải di chuyển bằng đường bộ. Chuyến đi này có tổng cộng 4 chuyến tàu, mỗi chuyến khoảng 12 tiếng đồng hồ. Ngoài ra là 3 lượt xe đi về mỗi chuyến khoảng 5 tiếng. Trung bình mỗi ngày bạn sẽ đi bộ liên tục khoảng 8-10 tiếng đồng hồ nữa, trên mọi địa hình đồng bằng, núi cao… Vì vậy nên nếu không có sự chuẩn bị tốt về sức khỏe, khả năng bạn bị ốm hoặc quá mệt dẫn đến đi chơi mất vui là rất cao. 

7. Chi phí:

Chuyến đi này mỗi người trong đoàn mình đều tiêu hết xấp xỉ 3000 tệ( khoảng 10 triệu đồng), chưa tính tiền mua sắm, làm visa…

Theo Hiệp Lê

Xem thêm bài viết

Hướng dẫn đường đi đến Phượng Hoàng Cổ Trấn
Du lịch Phượng Hoàng Cổ Trấn – điểm đến không thể bỏ qua
Có gì vui ở Phượng Hoàng Cổ Trấn?
Check in Thành Cổ Lệ Giang – tiên cảnh của Trung Quốc
Hướng dẫn đường đến Lệ Giang cổ trấn – cổ trấn đẹp nhất Trung Quốc
Thành cổ Lệ Giang – điểm đến không thể bỏ qua khi du lịch Trung Quốc

ĐÁNH GIÁ BÀI VIẾT NÀY

Đánh giá 5 / 5. Lượt: 3

Tag

Bài viết liên quan

1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (No Ratings Yet)
Loading...
Close
Close